Thứ Ba, 05-09-2017 | 3:37PM GMT+7

300 phần quà trao tay trẻ em nghèo Hà Tĩnh

Với sự trợ giúp của tỉnh đoàn Hà Tĩnh, ngày 26/8 vừa qua Kiến Vương đã đến và trao tận tay 300 bộ quần áo, 300 dép nhựa và 3000 quyển vở cùng bánh kẹo cho các em học sinh nghèo vượt khó ở 2 huyện Thạch Hà và Can Lộc thuộc tỉnh Hà Tĩnh. Để những phần quà kịp thời đến tay các em trong năm học mới là nhờ vào sự phối hợp với chính quyền địa phương tìm kiếm những em HS có hoàn cảnh khó khăn nhưng có ý chí vươn lên học tập và rèn luyện tốt. Mục đích trên hết vẫn là đảm bảo sự giúp đỡ được đến đúng nơi, đúng người và thật sự có ý nghĩa đối với người được nhận.

 

Như bao vùng quê nghèo của tỉnh Hà Tĩnh, con trâu đồng ruộng là nghề chính của người dân 2 huyện Thạch Hà và Can Lộc. Vậy mà, thiên nhiên không ưu đãi đã đành, địa hình lại núi non nhiều, hiểm trở, đồng bằng ít, thủy nông để làm nông nghiệp cũng rất hạn chế, mùa màng ít có năm nào được bội thu, mất mùa thì khá nhiều so với những huyện khác trong tỉnh. Mức sống vì thế mà chỉ đủ ăn đủ mặc, thế nhưng việc học hành của con cháu luôn được quan tâm hàng đầu. Bởi họ vẫn luôn ý thức được rằng nếu không được đi học tới nơi tới chốn, không có công ăn việc làm tử tế, con đường giải quyết của lớp trẻ Hà Tĩnh là bỏ quê ra thành thị hoặc bỏ sang Campuchia, sang Lào rồi trở thành những công nhân bất hợp pháp bên xứ người, đó là điều mà không ai muốn cả.

 

Cách thành phố Hà Tĩnh khoảng 20km về phía nam, con đường dẫn vào 2 huyện Thạch Hà và Can Lộc hai bên là đồi với núi, những ngôi nhà mái đỏ, những hàng cau xanh mướt bọc quanh, những đồng ruộng xanh mơn mởn đang chờ ngày chín tới. Hiện ra trước mắt chúng tôi là dáng dấp của một miền quê thanh bình trong nắng mới. Một vùng quê nghèo nhưng đã có biết bao chiến công hiển hách trong lịch sử, một vùng quê nghèo nhưng sản sinh ra biết bao con người anh hùng đã trở thành huyền thoại.

 

Băng qua con đường làng lát đá nằm cắt ngang những ô ruộng nhỏ, điểm đến đầu tiên của đoàn là Hội trường ủy ban xã Việt Xuyên, khi đoàn đến nơi mặc dù vẫn chưa đến giờ bắt đầu chương trình trao quà nhưng tất cả 150 em nhỏ em đều đã ngoan ngoãn tập trung theo sự hướng dẫn của các thầy cô. Khi vừa trông thấy các em điều đầu tiên vỡ ra trong đầu tôi là: những bộ quần áo, đôi dép đã được phân chia theo độ tuổi kia chắc sẽ quá cỡ so với các em mất thôi! Những đứa trẻ đang ở độ tuổi "biết ăn, biết ngủ, biết học hành là ngoan" như bao bạn bè cùng trang lứa nhưng thân hình bé xíu như que kẹo, lại thêm nước da nâu rám nắng, rắn rỏi của những đứa con miền Trung, trông vừa đáng yêu lại vừa thương làm sao!

 

Tôi chợt nhớ đến những em bé trên cao nguyên đá Đồng Văn tí tuổi đầu đã biết địu em trên lưng để đỡ đần cha mẹ, mùa đông đến trường bằng đôi chân trần giữa cái rét cắt da cắt thịt, rồi những đứa trẻ ngày ngày lặn lội đến lớp trên con đường hiểm trở, một bên là vách núi cheo leo, một bên lòng hồ sông Đà sâu thẳm với bao nguy hiểm luôn rình rập. Tương lai các em rồi sẽ đi về đâu, các em không thể nào cứ trông đợi mãi vào tấm lòng của những nhà hảo tâm, không thể mặc mãi những chiếc áo ấm nghĩa tình...Nếu một ngày không còn sự san sẻ từ cộng đồng, liệu các em có còn đủ "sức" để tiếp tục đến trường? Đó cũng là điều mà Chú Quí và Cô Hiền trăn trở sau mỗi chuyến đi. Điều chúng ta mong đợi là ở sự bền vững và lâu dài, con cá phải đi liền với cần câu. Chúng ta không chỉ gánh vác giúp các em một phần khó khăn trong cuộc sống lúc này mà còn là tạo thêm động lực để chính các em tự mình "đi câu", tự vươn mình lên khỏi số phận, để làm giàu trên chính quê hương mình. Và thật ấm lòng khi nghe các em hào hứng nói về ước mơ sau này: "Ước mơ của con là gì? - Con muốn được làm thợ xây, để xây nhà cho mọi người ở!" Tôi dường như bắt gặp lại ánh mắt sáng ngời của cô bé dân tộc Mông khi nói về ước mơ được trở thành một cô giáo mầm non. Và chúng tôi muốn được chung tay cùng cộng đồng chắp cánh cho những ước mơ của các em bay cao, bay xa hơn nữa...

 

 Khi được gọi tên lên bục để nhận quà các em xếp hàng nối nhau đi một cách trật tự không chút ồn ào, hay xô đẩy nhau.